Quá khứ trong ảnh của Halmiton

Trong một cõi riêng, ai lại không nghe một lần lòng chợt nhuốm cái gam màu quá khứ như thế?

Xem ảnh của David Halmiton & nghe nhạc Enya, một sự kết hợp không tới mức kỳ cục nhưng chả đâu ra đâu. Ý tôi là, khi người ta đang nhuộm lòng mình trong cái sắc màu phôi pha đó, thì tiết tấu trong lành tinh khiết của nhạc Enya bổng trở nên lạc long vô duyên. Trở về quá khứ trong ảnh của Halmiton, người ta không cần và không muốn tâm hồn bình lặng. Người ta cần một nỗi buồn rõ ràng, ai, với ai, như thế nào,…nhưng tất cả những gì người ta thấy là một sắc màu quá khứ câm lặng. Chỉ khi nào thôi không đòi hỏi nữa, nhắm mắt lại, để làn gió mơn man của chiều hè năm ấy thổi qua làn da, cứ làm như thế, dù có tìm lại được hay không…

david-hamilton14

david-hamilton15_large

HtB6ldrDtJUA2IcY3CW7iKeBDDA

david_hamilton_demoiselles1
Like this pic best!

Có lẽ nên trích đoạn [Tình bạn] trong [Bốn mùa, trời & đất] của Márai Sándor là hợp hơn hết với khung ảnh này

Trên thế gian này còn có tình bạn hay không? Giới trẻ tin rằng có, nhưng rồi họ nhận ra điều họ tưởng là tình bạn chỉ là tình đồng đội. Tình bạn là một mối quan hệ phức tạp hơn nhiều, đau đớn hơn nhiều và bạo liệt hơn nhiều so với tình yêu.

Người đang yêu muốn cho và nhận. Người bạn thì chỉ có thể cho.

Tình bạn, theo ý nghĩa nói gọn lại, là hai con người không cần bắt tay hay hứa hẹn, vẫn hết mình với nhau trong cả cuộc đời; sự gắn bó mang tính đàn ông, mạnh mẽ và trong sáng ấy, nay liệu có còn?

Tôi thấy những con người thông minh và đơn độc ở khắp nơi, và trong số họ rải rác vài đồng tính luyến ái đầy nhiệt huyết.

November 2014

MS

Gặp Kihlil Gibran, nói về tình yêu

Nhân hội sách 2012 tại Công viên Lê Văn Tám, TPHCM.

Giữa rừng sách muôn vạn đề tựa, tiêu đề, minh họa, lời bạt,…tôi đi. Đi trong tâm thế kẻ không kiếm tìm cái gì, không thèm khát, cũng không băn khoăn. Tôi lướt qua tất cả kệ sách, lòng hững hờ tự nhủ, có lẽ không có cuốn sách nào dành cho mình nữa, khi tâm hồn đang là một khoảng trống không và bao bọc bởi thành trì vững chắc của các gọi là ngưng-tìm-kiếm.

Và rồi nó đã đến với tôi như một định mệnh- hay ít ra theo lối nói cường điệu của tâm hồn tôi là như thế! Nó chính là cuốn sách mang tựa đề “Ngôn sứ” (Kẻ tiên tri) của Kihlil Gibran qua lời dịch của Nguyễn Ước. (Bản dịch này thực ra chỉ là bản chuyển ngữ  từ tiếng Anh. Nguyên bản của tác phẩm viết bằng tiếng Ả Rập)

Tiếp tục đọc