Người làm bằng gì mà đụng cái là tổn thương?

– Cũng là con người, có kẻ thì luôn tươi vui hoạt bát, người lại lúc nào cũng mặt ủ mày chau.

– cũng là người, kẻ thì luôn biết mình là ai, mình muốn gì và không bao giờ từ bỏ. Người thì lại luôn tự hỏi sao mình lại sống như vầy mà không như khác này nọ, …

– người thì hay suy tư kẻ lại sống vô tư, người xem thường của cải kẻ lại quý trọng thanh danh, người cần yêu thương kẻ cần ăn ngon mặc đẹp, người thì thích chim thích cây kẻ lại mê game và thể dục…

– có người làm bằng gì mà đụng cái là tổn thương?

đêm, trằn trọc vì thương cảnh ba đau ốm má chong mắt lo âu, tôi mang đạo làm con mà chỉ biết suy nghĩ suy nghĩ suy nghĩ suốt bao nhiêu năm tội nghiệt càng lớn, chẳng góp đc chút gì giúp má bớt khổ bớt cực.

tôi đòi hỏi ở người khác quá nhiều trách móc quá nhiều, nhìn lại bản thân mình y như 1 phế phẩm  của cuộc đời. Nào có ra gì mà lúc nào cũng chề môi chểnh mỏ???

tôi thấy mình cô đơn càng cô đơn. Có thể do độ tuổi 30, có thể do tôi thấy mình kg còn sống thực sự từ lâu lắc rồi.

cuộc đời này tiếp nối những câu hỏi không có lời giải và thực chất cũng không cần giải đáp làm gì!

Sống trong câu chuyện của chính mình

Mỗi lúc thất vọng lạc lối, tôi bất chợt nhớ lại giọng hát êm như ru của Diana Ross qua bài hát: IF WE HOLD ON TOGETHER. Tôi nghe đi nghe lại vài lần bài hát này cho đến khi tâm trạng nhẹ nhàng khuây khỏa hơn. “Đừng rời bỏ con đường bạn đang đi nhé. Vì mỗi ngày trôi qua, bạn biết không bạn đã tiến xa hơn đấy”. Đâu đấy trên thế giới này, tôi tin đang có người cũng đang nghe bài hát này, như tôi. Một cảm giác như ta đang nghe lời thủ thỉ tâm tình và an ủi. Một cảm giác tràn ngập hi vọng và hàn gắn.

Nghe bài hát trên Youtube

Don’t lose your way
with each passing day
You’ve come so far
Don’t throw it away
Live believing
Dreams are for weaving
Wonders are waiting to start
Live your story
Faith, hope and glory
Hold to the truth in your heart

If we hold on together
I know our dreams will never die
Dreams see us through to forever
Where clouds roll by, for you and I

Souls in the wind
Must learn how to bend
Seek out a star
Hold on to the end

Valley…Mountain
There is a fountain
Washes our tears all away
Words are swaying
Someone is praying
Please let us come home to stay

If we hold on together
I know our dreams will never die
Dreams see us through to forever
Where clouds roll by
For you and I

When we are out there in the dark
We’ll dream about the sun
In the dark we’ll feel the light
Warm our hearts…everyone

If we hold on together
I know our dreams will never die
Dreams see us through to forever
As high as souls can fly
The clouds roll by
For you and I

MS

tuổi 3o lặt vặt

đi chợ, nấu cơm, trữ đồ ăn, chà toilet nơi văn phòng làm việc, hút bụi, lau bàn ghế, rửa chén, pha cà phê

trước đây tôi đã không nghĩ rằng tổi 30 của mình lại lặt vặt như thế. nhưng chắc cũng không ai nghĩ rằng trong cuộc sống mình có lúc mình lại làm rặt những chuyện trước đây mình chưa từng nghĩ tới.

tôi tự thu xếp đời mình. nếu không làm thế, có người khác sẽ làm điều đó thay mình.

tôi cũng có một vài dự định cho riêng mình, nhưng 3 năm nay tôi vẫn tạm gác sang một bên. Vì dự định lớn nhất cho đến năm 30 tuổi của tôi vẫn là ba má, là gia đình chung của tôi.

hơn 1 năm nay, chứng kiến sự sa sút của dòng họ, ngày một biểu hiện rõ ràng hơn, tôi thấy như mình chứng kiến một lời nguyền giống như trong câu chuyện Trăm năm cô đơn. tôi buồn nhiều hơn và càng rút sâu vào sự cô đơn vốn có từ thuở nhỏ.

mặc cảm thân phận và một phần là không tìm được sự chia sẻ của bạn bè, tôi từ chổ rất yêu quý họ, chuyển sang trạng thái đóng băng tất cả mối quan hệ. chính xác thì cũng được 1 năm có lẻ.

tôi không hay khóc nhưng một khi đã chìm đắm vào câu chuyện của mình, tôi bưng mặt khóc rưng rức, dễ khiến người đối diện nghĩ rằng: cái Tôi của tôi quá lớn.

và cứ như thế, mỗi ngày tôi cố gắng nhiều hơn để không lặp lại lỗi cũ. tôi là ai mà đòi hỏi sự đồng cảm của những người cùng sống. sự đồng cảm – đó là một món quà xa xỉ tôi không dám đòi hỏi. nhưng vẫn hi vọng những điều mình viết ra có thể giúp ý chí này được lưu giữ lại, để làm gì, cho ai, thì không biết… để gió cuốn đi không chừng. Như câu hát của nhạc sĩ TCS:

“Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng

để làm gì, em biết không

để gió cuốn đi…”

mộc mạc làng quê

Những kẻ như chúng ta sống trong những xô bồ náo động của thành phố chẳng biết gì về đời sống của dân làng miền núi.

Ta bị cuốn trôi trong dòng đời đô thị, cho đến khi ta quên đi mất những nhịp hiền hoà của cuộc đời đơn sơ nơi thôn dã – một cuộc đời mỉm cười trong mùa xuân, cần lao trong mùa hạ, gặt hái trong mùa thu, và ngơi nghỉ trong mùa đông, bắt chước thiên nhiên trong tất cả các chu kỳ của nó.

Ta giàu có hơn dân quê về vàng về bạc, nhưng họ giàu có hơn ta về tâm hồn.

Những gì ta gieo ta chẳng hái; họ hái những gì họ gieo.

Ta là nô lệ của lòng thèm khát, và họ là con đẻ của lòng thích chí.

Hớp nước ta uống từ lòng tách cuộc đời thì pha trộn với nỗi đắng cay và tuyệt vọng, niềm sợ hãi và chán chường; nhưng họ uống nước mật tinh khiết của sự toàn thắng giữa cuộc đời.

[Kahlil Gibran, nhà thơ Li Băng]

Laos
Laos

True Villages - Beautiful Desktop Wallpapers (6)
Amazing Nature Photography by David Doubilet
True Villages - Beautiful Desktop Wallpapers (7)
Amazing Nature Photography by David Doubilet

satoyama
Satoyama- Japan

Hà Giang - Vietnam
Hà Giang – Vietnam

Quá khứ trong ảnh của Halmiton

Trong một cõi riêng, ai lại không nghe một lần lòng chợt nhuốm cái gam màu quá khứ như thế?

Xem ảnh của David Halmiton & nghe nhạc Enya, một sự kết hợp không tới mức kỳ cục nhưng chả đâu ra đâu. Ý tôi là, khi người ta đang nhuộm lòng mình trong cái sắc màu phôi pha đó, thì tiết tấu trong lành tinh khiết của nhạc Enya bổng trở nên lạc long vô duyên. Trở về quá khứ trong ảnh của Halmiton, người ta không cần và không muốn tâm hồn bình lặng. Người ta cần một nỗi buồn rõ ràng, ai, với ai, như thế nào,…nhưng tất cả những gì người ta thấy là một sắc màu quá khứ câm lặng. Chỉ khi nào thôi không đòi hỏi nữa, nhắm mắt lại, để làn gió mơn man của chiều hè năm ấy thổi qua làn da, cứ làm như thế, dù có tìm lại được hay không…

david-hamilton14

david-hamilton15_large

HtB6ldrDtJUA2IcY3CW7iKeBDDA

david_hamilton_demoiselles1
Like this pic best!

Có lẽ nên trích đoạn [Tình bạn] trong [Bốn mùa, trời & đất] của Márai Sándor là hợp hơn hết với khung ảnh này

Trên thế gian này còn có tình bạn hay không? Giới trẻ tin rằng có, nhưng rồi họ nhận ra điều họ tưởng là tình bạn chỉ là tình đồng đội. Tình bạn là một mối quan hệ phức tạp hơn nhiều, đau đớn hơn nhiều và bạo liệt hơn nhiều so với tình yêu.

Người đang yêu muốn cho và nhận. Người bạn thì chỉ có thể cho.

Tình bạn, theo ý nghĩa nói gọn lại, là hai con người không cần bắt tay hay hứa hẹn, vẫn hết mình với nhau trong cả cuộc đời; sự gắn bó mang tính đàn ông, mạnh mẽ và trong sáng ấy, nay liệu có còn?

Tôi thấy những con người thông minh và đơn độc ở khắp nơi, và trong số họ rải rác vài đồng tính luyến ái đầy nhiệt huyết.

November 2014

MS

Vai diễn cuối cùng

VAI DIỄN CUỐI CÙNG
Tác giả: Khuyết Danh
Có một diễn viên già độc thân. Nghỉ hưu, ông tìm đến một làng quê vùng núi an dưỡng tuổi già. Một chiều, khi ông đi dạo mát, ông thấy một chú bé thơ thẩn bên đường rây tàu hỏa chạy qua thung lũng. Khi đoàn tàu với những toa đông đúc hành khách ầm ầm lướt qua, chú bé vụt đứng dậy háo hức đưa tay vẫy. Nhưng chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.
Hôm sau, rồi hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại.
Thấy vậy, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: “Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng”
Hôm sau, ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm lên tàu đi ngược lên ga trên.
Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.
Con tàu đi xa người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng.

VAI DIỄN CUỐI CÙNG (version 2)
Chế tác: Mai Sương
Một chiều, khi đang đi dạo, người diễn viên già nọ thấy một em bé thơ thẩn bên đường rây tàu hỏa. Khi đoàn tàu lướt qua, em vụt đứng dậy háo hức đưa tay vẫy. Nhưng chẳng ai để ý vẫy lại.
Hôm sau, rồi hôm sau nữa, hôm nào ông cũng thấy em ra vẫy mà không ai vẫy lại.
Đến buổi chiều tiếp theo, Ông bắt xe đi ngược lên ga trên.
Khi tàu chạy qua nơi có em bé đang đứng vẫy, ông nhoài người đưa tay vẫy lại. Ông thấy mắt em tròn xoe, mồm há hốc, rồi đưa tay vẫy vẫy lại.
Ông lão đã nghĩ “Ta đã mang lại niềm tin và hi vọng cho em bé. Đây là vai diễn cuối cùng của đời ta, một vai phụ không lời, nhưng cảm động hơn bất cứ một đêm huy hoàng nào ở nhà hát”. Nghĩ vậy rồi lão bật cười mãn nguyện “Ha Ha Ha”
Và, Em bé đã nghĩ “Ủa sao mình là Ma mà ông lão nhìn ra mình?
Và, Người ngồi kế bên ông lão thì nghĩ “Ông già bị khùng sao? Vẫy tay với con chim đang bay ngoài trời à?

MS đã nghĩ: Những gì bạn làm cho người khác, bạn nghĩ nó có ý nghĩa. Bạn hãy cứ sống với ý nghĩa đó, miễn sao bạn được vui vẻ, thỏai mái, hài lòng, mãn nguyện.
Tuy nhiên, một cảnh báo: Khi làm việc gì cho người khác, chớ khoác lên cho nó một ý nghĩa to tát kiểu như “Ta đã mang lại niềm tin và hi vọng” như ông lão đã nghĩ. Vì lúc biết bạn bị hớ thì chỉ tội nghiệp cho bạn thôi. Há!

MS

Hiểu về chính mình – p1

Thường tôi viết tay/ đánh máy lại suy nghĩ khi

  • Bế tắc
  • Phát hiện vấn đề mới
  • Buồn hoặc vui
  • Yêu ai đó sâu đậm và muốn chia sẻ thật nhiều với người đó

Nhưng gần 6 tháng trời nay tôi trở nên không thể viết được gì nữa. Tất cả suy nghĩ cứ tích tụ trong đầu, nhiều đêm nằm cứ miên man suy nghĩ, tôi bật đèn ngồi dậy quơ lấy cuốn sổ cây viết, rồi cứ thế mà ngồi thừ người ra cho tới khi tắt đèn đi ngủ lại.

Dường như tâm với trí tôi đang chơi trò vờn đuổi nhau, bọn chúng thì cực kỳ thích thú, riêng bản thân tôi cảm thấy hết sức là trống rỗng. Nhất là khi tôi trở nên đọc nhiều hơn, nhất là đọc đi đọc lại những tác giả mình thích, những luận thuyết mình đã bỏ thời gian nghiên cứu từ thời sinh viên như Phân tâm học của Sigmund Freud, thuyết tương đối của Einstein, và các vấn đề triết học tôn giáo như Phật giáo, Hồi Giáo, Thiên Chúa Giáo, Ấn Độ Giáo, các ghi chú của Leonado De Vinci, các tác giả văn học như Tagore, K.Gilbran, Nitche, Hemingway, Gabriel Marquet, Murakami, Akutagawa,…

Tôi rất muốn mở rộng kho sách của mình ra, tôi muốn tìm đến những tác giả kinh điển khác, rất muốn. Nhưng tôi vẫn mãi loay hoay với những quyển sách đã đọc rồi, những bộ phim đã coi rồi, những câu chuyện đã được kể rồi,… tôi có nhu cầu rất lớn để được nghe lại, nghe lại, đọc lại, đọc lại rồi đọc lại nhiều lần nữa tất cả những gì tôi đã đọc đi đọc lại trước đó.

Có một cái gì đó còn nằm xa tầm với, khiến trái tim tôi luôn khát khao mỗi ngày, mỗi giờ đang sống, khiến tôi luôn tìm đến, tôi đắm chìm trong những diễn đạt, những ngôn ngữ đó mà không hề cảm thấy một chút bất tiện nào. Cố gắng nắm lấy, diễn đạt lại, dù chỉ một phần rất nhỏ những điều bí ẩn ấy cũng làm tâm trí tôi thỏa mãn vô cùng.

Trong một họat động, tuy ít liên quan, nhưng cũng nằm trong chuỗi khám phá đơn độc của đời tôi, đó là việc tôi thích rút mình trong căn hẻm nhỏ, tối và nhâm nhi cà phê vào những buổi tối rất muộn, rất vắng (thường là sau 9h30). Tôi ngồi đó quan sát con người, trong bóng đêm chập choạng, tôi lắng nghe tiếng con người nói, tôi nhìn đối diện với bức tường trầy xước xùi xì đối diện, lúc ấy là lúc tôi thấy yêu cuộc sống nhân tình này hơn hết. Lúc đó tôi không mong cầu, cũng không bồn chồn, hồi hộp, chỉ đơn giản, tôi được lẫn giữa mọi người, nhưng không ai biết đến tôi, tôi được tan chảy ra như những ngụm cafe tan chảy ra trong cơ thể tôi.

Vào cuối tháng 7 này, cuộc sống của tôi chào đón một người đặc biệt. Cái khoảnh khắc mà người đặc biệt đến với tôi, lòng tôi không có cánh cửa nào trống để rộng mở, trước đó tôi vẫn đều đặn để cho bản thân mình được cô độc, trước đó tôi vẫn ngày ngày đặt tay lên vết thương cũ, nhỏ lên đó những giọt nước mắt vô hình. Khoảnh khắc ấy, mây trên trời không trong xanh hơn, ngày không nhiều gió hơn,… Nhưng đó đúng là khoảnh khắc mà người ấy đã chạm vào 7 phần chìm của tảng băng trôi lòng tôi.

Tôi có lúc ngước lên nhìn trời, như thể tôi đang nhìn thấy Thượng Đế của tôi, và trong lòng dâng lên lời thành kính cảm ơn Ngài vì đã ban tặng tôi sự gặp gỡ huyền nhiệm này.

Lòng tôi bình yên hơn, tôi mang gương mặt của một người cảm thấy đủ đầy vì tình yêu. Tôi lắng nghe khoái cảm của tôi lên tiếng, tất cả giác quan bừng dậy rạng ngời mạnh mẽ.

Tôi thấy mình là người hạnh phúc nhất trần gian khi tôi có một người Mẹ yêu thương tôi nhất trên đời, có những người anh chị em độ lượng nhân từ trên đường đời, giờ lại có thêm một người đặc biệt cùng mình hòa quyện và cảm nhận mọi cung bậc giai điệu của cuộc đời.

humble_gift

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

Tôi có thêm ngày nữa để yêu thương

(K.Gilbran)

20.08.2014

MS

nothing person…

And could you keep your heart in wonder at the daily miracles of your life, your pain would not seem less wondrous than your joy,

And you would accept the seasons of your heart, even as you have always accepted the seasons that pass over your fields,

And you would watch with serenity through the winters of your grief.

And I say that life is indeed darkness save when there is urge,

And all urge is blind save when there is knowledge,

And all knowledge is vain save when there is work,

And all work is empty save when there is love,

And when you work with love you bind yourself to yourself, and to one another, and to God.

(Happiness and Luck!)

“Nếu các ngươi có thể giữ lòng kinh ngạc trước những phép màu thường nhật trong đời mình, đau đớn cũng không kém vẻ diệu kỳ của hoan lạc.

Các ngươi sẽ chấp nhận những mùa của lòng mình như mọi mùa qua trên đồng. Và các ngươi sẽ thanh thản nằm suốt những mùa đông sầu đau của mình…

Ta nói rằng đời quả đen tối trừ khi có hưng khởi,

Và mọi hưng khởi đều mù lòa trừ khi có hiểu biết,

Và mọi hiểu biết đều vô hiệu trừ khi có việc làm,

Và mọi việc làm đều rỗng tuếch trừ khi có tình yêu,

Và khi làm việc với tình yêu, các ngươi đã buộc mình với bản thân, với lẫn nhau và với Thượng Đế.

Tan biến – hay cái mà ả đang làm

Image

Một loại người không cần đến cá tính

Các thứ quần áo mặc trên người sẽ không nói được gì về ta nữa, hoặc nó sẽ cho người hiểu chuyện thấy tất cả,

Đừng hỏi ta về gu âm nhạc, ca kịch, vì tuỳ vào gu của các ngươi cả

Loại bia ta uống, loại rượu ta cất trong tủ, tất cả là vì các ngươi, tuỳ thuộc các ngươi

Tiếp tục đọc