Vai diễn cuối cùng

VAI DIỄN CUỐI CÙNG
Tác giả: Khuyết Danh
Có một diễn viên già độc thân. Nghỉ hưu, ông tìm đến một làng quê vùng núi an dưỡng tuổi già. Một chiều, khi ông đi dạo mát, ông thấy một chú bé thơ thẩn bên đường rây tàu hỏa chạy qua thung lũng. Khi đoàn tàu với những toa đông đúc hành khách ầm ầm lướt qua, chú bé vụt đứng dậy háo hức đưa tay vẫy. Nhưng chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.
Hôm sau, rồi hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại.
Thấy vậy, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: “Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng”
Hôm sau, ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm lên tàu đi ngược lên ga trên.
Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.
Con tàu đi xa người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng.

VAI DIỄN CUỐI CÙNG (version 2)
Chế tác: Mai Sương
Một chiều, khi đang đi dạo, người diễn viên già nọ thấy một em bé thơ thẩn bên đường rây tàu hỏa. Khi đoàn tàu lướt qua, em vụt đứng dậy háo hức đưa tay vẫy. Nhưng chẳng ai để ý vẫy lại.
Hôm sau, rồi hôm sau nữa, hôm nào ông cũng thấy em ra vẫy mà không ai vẫy lại.
Đến buổi chiều tiếp theo, Ông bắt xe đi ngược lên ga trên.
Khi tàu chạy qua nơi có em bé đang đứng vẫy, ông nhoài người đưa tay vẫy lại. Ông thấy mắt em tròn xoe, mồm há hốc, rồi đưa tay vẫy vẫy lại.
Ông lão đã nghĩ “Ta đã mang lại niềm tin và hi vọng cho em bé. Đây là vai diễn cuối cùng của đời ta, một vai phụ không lời, nhưng cảm động hơn bất cứ một đêm huy hoàng nào ở nhà hát”. Nghĩ vậy rồi lão bật cười mãn nguyện “Ha Ha Ha”
Và, Em bé đã nghĩ “Ủa sao mình là Ma mà ông lão nhìn ra mình?
Và, Người ngồi kế bên ông lão thì nghĩ “Ông già bị khùng sao? Vẫy tay với con chim đang bay ngoài trời à?

MS đã nghĩ: Những gì bạn làm cho người khác, bạn nghĩ nó có ý nghĩa. Bạn hãy cứ sống với ý nghĩa đó, miễn sao bạn được vui vẻ, thỏai mái, hài lòng, mãn nguyện.
Tuy nhiên, một cảnh báo: Khi làm việc gì cho người khác, chớ khoác lên cho nó một ý nghĩa to tát kiểu như “Ta đã mang lại niềm tin và hi vọng” như ông lão đã nghĩ. Vì lúc biết bạn bị hớ thì chỉ tội nghiệp cho bạn thôi. Há!

MS

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s