Về cho (Ngôn Sứ – Gibran)



Lúc ấy, một người giàu thưa, Hãy nói cho chúng tôi về Cho.

Và ông trả lời:

Các bạn cho rất ít khi chỉ cho những vật mình sở hữu.

Chính khi cho đi bản thân các bạn mới thật sự cho.

Vì những vật sở hữu là gì ngoài những cái các bạn đang canh giữ bởi sợ ngày mai có thể cần tới chúng.

Và ngày mai, cái gì ngày mai sẽ mang lại cho con chó quá thận trọng đang vùi xương dưới cát không dấu vết khi nó đi theo người hành hương tới thành thánh?

Và sợ túng thiếu là gì nếu không phải chính là sự túng thiếu.

Há chẳng phải sợ khát khi giếng của mình đầy nước thì cơn khát không thể nào nguôi?

Có những kẻ cho rất ít trong rất nhiều cái họ có – họ cho để được công nhận – và lòng ham muốn thầm kín ấy biến cái họ cho thành của độc.

Và có những kẻ có rất ít nhưng đem cho tất cả.

Những kẻ ấy là người tin vào cuộc đời, vào sự dư dật của cuộc đời và rương của họ không bao giờ rỗng.

Có những kẻ cho với lòng hoan hỉ, và niềm vui ấy là phần thưởng của họ.

Và có những kẻ cho với lòng đau đớn, và nỗi đau ấy là lễ thanh tẩy của họ.

Và có những kẻ khi cho lòng không cảm thấy đau đớn hoặc không tìm kiếm hoan hỉ, cũng không cho với sự lưu tâm tới công quả;

Họ cho như cây hoa mia tỏa hương vào không gian trong thung lũng đằng xa.

Qua bàn tay họ Thượng đế lên tiếng, và từ đằng sau đôi mắt họ Thượng đế mỉm cười nơi trần thế.

Thật tốt lành khi cho lúc được hỏi tới nhưng nên cho lúc không được yêu cầu, cho qua lòng hiểu biết.

Và với kẻ mở rộng bàn tay, việc kiếm người nhận là niềm vui lớn lao hơn việc cho.

Liệu có cái gì các bạn nên giữ lại?

Tới một ngày nào đó mọi cái các bạn đang có sẽ bị cho đi;

Vậy hãy cho ngay lúc này để mùa cho có thể là của mình chứ không của kẻ thừa kế chúng.

Các bạn thường nói, ‘Tôi sẽ cho nhưng chỉ cho người xứng đáng.’

Trong vườn ăn quả của các bạn, cây cối không nói như thế, và cũng không nói như thế đàn súc vật trên đồng cỏ.

Chúng cho để sống vì giữ lại là sắp diệt vong.

Chắc chắn kẻ xứng đáng nhận ngày ngày và đêm đêm của hắn thì xứng đáng với mọi thứ khác đến từ bạn.

Và kẻ xứng đáng uống nước biển lớn cuộc đời thì xứng đáng được rót đầy ly từ con suối nhỏ nhoi của các bạn.

Và có xứng đáng nào cao cả hơn cái ở trong lòng can đảm và tự tin – hơn cả lòng từ thiện – của việc nhận?

Và các bạn là ai mà loài người nên phanh lồng ngực ra, lột chiếc mạng kiêu hãnh, để các bạn có thể thấy giá trị của họ bị phơi trần và lòng tự hào của họ không bị nao núng?

Trước tiên các bạn hãy thấy rằng bản thân mình xứng đáng là người cho và là khí cụ của việc cho.

Vì thật ra chính cuộc đời cho cuộc đời – trong khi các bạn, kẻ xem mình là người cho, chỉ là người chứng.

Và các bạn những người nhận – và tất cả đều là người nhận – đừng gánh lấy sức nặng biết ơn để khỏi đặt chiếc ách lên mình và lên người cho,

Mà hãy cùng với người cho vươn lên trên các tặng phẩm của họ như trên đôi cánh;

Vì quá băn khoăn về món nợ ấy của mình tức là ngờ vực sự quảng đại của kẻ có đất bao dung làm mẹ và Thượng đế làm cha.

(Trích từ Ngôn Sứ của K.Gibran)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s